Gọi TF Travel
Chia sẻ
Đăng nhập / Đăng ký
tel icon + 84 988 777 930 / +84 902 476 458

Cảm xúc hành trình vượt đèo khám phá Hà Giang

Ngày cập nhật
07/06/2020
17:39:48
Sau thời gian làm việc chăm chỉ, tôi quyết định thưởng cho mình một chuyến đi tới Hà Giang, mảnh đất xa xôi và chứa dựng nhiều bí ẩn. Hà Giang là địa đầu đất nước Việt Nam, tiếp giáp với biên giới Trung Quốc. Hà Giang là một tỉnh miền núi phía Đông Bắc Việt Nam, cách mực nước biển chừng 2000m, nơi có đồi núi cao hùng vĩ trập trùng và rất nhiều thung lũng lớn nhỏ. Thiên nhiên ưu ái ban tặng nơi đây những cảnh sắc tự nhiên đẹp như tranh họa đồ với núi rừng, sông nước và cánh đồng hoa bạt ngàn. Khi đặt chân đến mảnh đất Hà Giang, tôi không chỉ được thưởng thức khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp mà còn có trải nghiệm văn hóa của 24 dân tộc anh em khác nhau

1. Chuẩn bị trước chuyến đi:
 
Việc di chuyển đến Hà Giang khá dễ dàng, thuận tiện. Tôi bắt chuyến xe ở Mỹ Đình đi Hà Giang vào buổi tối với giá 200 nghìn. Sau 8 giờ di chuyển trên xe, tôi đã có mặt tại thị trấn Hà Giang. Tôi nhanh chóng tìm và đặt khách sạn với giá chỉ 250 nghìn. Sau khi đã ổn định chỗ nghỉ, tôi hỏi thăm xung quanh và thuê cho mình một chiếc xe máy còn khá mới và sạch sẽ. Tôi thưởng thức bữa ăn tại nhà hàng của khách sạn rồi tạm thời nghỉ ngơi, kết thúc chặng đường đầu tiên của hành trình chinh phục Hà Giang.


 
Ngày thứ 1: Từ thành phố Hà Giang đến Đồng Văn (145km)
 
Vào buổi sáng hôm sau, tôi bắt đầu lên xe máy và khởi hành chặng đường tới Đồng Văn của mình. Thời tiết lúc này khá đẹp cho chuyến đi. Chút nắng, chút mây và gió mát hiu hiu thôi vào mặt tôi khi lái xe trên đường khiến tâm trạng tôi đầy hân hoan và sảng khoái. Tôi lượn vòng vèo qua những cung đường hẹp quanh co bên sườn núi. Quang cảnh hai bên đường đi thật tuyệt vời. Những bãi đá vôi dựng đứng, những loài thực vật mọc đa dạng đã trở thành bạn đồng hành trên đường di chuyển của tôi.
 

 
Điểm dừng chân đầu tiên của tôi là một ngôi làng nhỏ cách xa Hà Giang. Nằm ẩn sâu bên trong con đường nhỏ, băng qua một cây cầu treo thô sơ, ọp ẹp để đi sâu vào trong làng. Như thường lệ, tôi được chào đón bởi những đứa trẻ trong làng hiếu động, nhìn thấy những người khách lạ chúng reo hò, chạy theo xe phía sau. Sau khi đi dạo lang thang quanh làng một lúc, tôi nhận thấy có một ngôi nhà nhỏ với những làn khói đang thoát ra từng ống khỏi nhỏ. Tôi bị chú ý bởi tiếng cười lớn đến từ bên trong và tôi đã quyết định bước vào trong để thỏa mãn sự tò mò của mình.Tôi nhanh chóng được chào đón khi bước vào bên trong sau những lời thăm hỏi đầu tiên. Ngôi nhà khá tối, ánh sáng chỉ lờ mờ chiếu qua ô của sổ nhỏ, khỏi tỏa ra từ lò sưởi. Đây dường như là một gia đình lớn với nhiều thế hệ cùng chung sống gồm trẻ em, cha mẹ, ông bà và cô dì, chú bác.  

Cụ già chủ nhà ngay lập tức mời tôi thưởng thức món rượu gạo tự nấu. Sự niềm nở và nhiệt tình của họ khiến chúng tôi không thể nào từ chối một lời mời thiện ý. Loại rượu này khá mạnh, nếu uống nhiều sẽ rất dễ say, bởi vậy tôi chỉ xin uống một ít để giữ cho mình tỉnh táo tiếp tục hành trình. Ngay khi chúng tôi sắp sửa xin phép ra về, gia đình đã có lời mời tôi ở lại ăn bữa trưa mà họ đã vừa tranh thủ chuẩn bị. Họ rất nhiệt tình và quyết đoán, bởi vậy tôi không có cách nào để từ chối lời đề nghị hào phóng của họ. Tất cả chúng tôi cùng ngồi xuống trên sàn nhà, mỉm cười với nhau và cùng ăn bữa cơm đầy vui vẻ. Đó là một trải nghiệm mà tôi sẽ không bao giờ quên. Gia đình này rất nghèo khó, thậm chí nước uống cũng thiếu thốn nhưng họ vui vẻ được san sẻ bữa ăn của họ với người khách họ vừa gặp. Nhiệt tình và sự cỏi mở từ tâm của người dân nơi đây thực sự khiến cho tôi vô cùng ngạc nhiên và xúc động.  
 
Tôi nói lời tạm biệt với vị chủ nhà thân thiện và tiếp tục cuộc hành trình đến với cao nguyên  Đồng Văn. Tuy dọc hành trình chúng tôi đã mất khá nhiều thời gian vì bị níu chân rất nhiều bởi cảnh vật và con người nơi đây nhưng khi vượt qua một ngọn đèo đẹp với cái tên đầy thơ mộng Cổng Thiên Đường, tôi vẫn quyết định dành thời gian để chớp lấy những bức hình đẹp. Hoàng hôn buông xuống cũng là lúc cảnh vật nơi đây phô diểm được vẻ đẹp tuyệt vời của nó. Khi những tia nắng cuối cùng còn đọng lại trên đỉnh các ngọn núi cũng là lúc tôi đã có cuộc gặp gỡ đầu tiên của với một số khu vực dân tộc thiểu số. Họ hầu hết là người H’Mông. Những người đàn ông mặc áo chẽn cao cổ và mũ nồi và phụ nữ diện những bộ trang phục đầy màu sắc, mang giỏ tre ​​trên lưng. Những điều lạ mắt lần đầu tiên tôi được chứng kiến khiến tôi say sưa ngắm nhìn tới mức quên cả thời gian. Lái xe dọc con đường ngoằn ngoèo giữa lúc trời sẩm tối có một chút cảm giác hồi hộp và lo sợ nhưng cuối cùng thì tôi cũng an toàn đến được Đồng Văn.
 
Chơ phiên hàng tuần là một sự kiện rất quan trọng đối với người dân nơi đây. Tôi chuẩn bị lên lịch rất cẩn thận cho ngày tiếp theo nhưng hôm sau chúng tôi đã đến muộn, hầu hết cách khách sạn và nhà nghỉ ở đây đều đã có người đặt và trong tình trạng bị full phòng. Sau khi hỏi thăm nhiều nơi thì may mắn tôi vẫn có thể tìm cho mình một khách sạn còn một phòng duy nhất. Tôi khá hài lòng với điểm nghỉ ngơi này. Tôi kết thúc một ngày di chuyển liên tục với một bữa ăn tại địa phương và một lần nữa được người dân nơi đây mời món rượu gạo quen thuộc.Và lần này thì tôi đã có thể uống thoải mái đến khi say mềm sau đó về khách sạn nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật sâu để lấy lại sức cho hành trình ngày hôm sau.
 

Ngày thứ 2: Chợ Đồng Văn và cac vùng lân cận.
Đó là ngày phiên chợ được mở và thị trấn trở nên nhộn nhịp tấp nập từ sáng sớm tinh mơ. Những người phụ nữ H'mông mặc trang phục truyền thống đầy màu sắc, súng sính rủ nhau xuống núi. Họ mang theo rất nhiều sản phẩm xuống phiên chợ. Những lái buôn, thương nhân, buôn bán đủ mọi thứ từ quần áo truyền thống, thuốc lá, hương, và trà. Người nông dân thì dắt trâu và lợn xuống chợ bán, đứng ven bên ngoài các khu chợ. Người thì bận rộn mặc cả, dạo quanh chọn hàng, tìm kiếm giá rẻ, đôi lúc cũng vui vẻ hớn hở khi được gặp bạn bè và người thân từ các làng khác. Khung cảnh khu chợ bận rộn, tấp nập và đầy màu sắc và thi thoảng cũng có những người nước ngoài dạo chơi, tham quan mua bán tại khu chợ này. Tôi để ý có khá nhiều hàng quán bán đồ ăn sáng mở ra tại phiên chợ với đủ các món bún phở, mì, cháo...Tất cả đều nóng hổi và thơm phức khiến tôi không thể cầm lòng mà ghé vào một quán và gọi mỗi người một bát phở đặc biệt với hương vị ngon tuyệt.
 
 
Dạo quanh khu chợ một lúc, tôi quyết định đến thăm một số địa danh nổi tiếng khác của Đồng Văn. Đầu tiên tôi đã cố gắng để leo lên một ngôi làng nhỏ trên đỉnh đồi. Con đường đi lên đó thực sự rất xấu, vừa bé heo hút và rất gập ghềnh. Ngôi làng thì còn rất xa mà càng di chuyển tôi càng thấy khó khăn vì nhiều đá nhấp nhô chặn ngang đường. Chắc hẳn, những người sống ở khu làng xa xôi kia muốn xuống chợ họ phải đi từ rất sớm và đi bộ hoặc đi ngựa. Cuối cùng tôi quyết định quay lại vì ngôi làng còn rất xa mà tôi không chắc liệu mình có thể đi tới đích được không. 
 
Khi trời đã sáng hẳn, mặt trời lên cao khỏi những ngọn đồi phía xa, tôi quyết định chinh phục cột cờ Lũng Cú. Cột cờ Lũng Cú nằm trên đỉnh đổi, chính là nơi tiếp giáp với Trung Quốc. 

Khi hoàng hôn buông xuống trên cao nguyên đá cũng là lúc cảnh vật nơi đây được khoác lên mình một vẻ đẹp tuyệt diễm huy hoàng. Nó như bù đắp lại những khó khắn và di chuyển mệt mỏi mà hôm nay tôi đã gặp phải.Tất cả như được phủ lên bởi một tấm lụa ánh vàng của nắng chiều. Xa xa lại có bóng người hái củi lom khom dưới chân đồi. Một khung cảnh nên thơ đến lạ khiến lòng tôi tràn đầy cảm xúc 
 
Tôi say xưa ngắm cảnh mà quên cả thời gian. Khi bóng tối đã chùm xuống cảnh vật tôi mới bắt đầu hành trình quay về khách sạn.
 

Ngày 3: Đồng Văn, Mèo Vạc, trơ về Hà Giang (180km)
 
Sáng hôm sau, tôi đã thức dậy thật sớm để tiếp tục với hành trình cuối cùng trong chuyến khám phá Hà Giang. Đó chính là ghé thăm thị trấn Mèo Vạc: nằm cách Đồng Văn 20km. Phải nói là một điểm du lịch tuyệt vời. Được xây dựng bắt đầu từ năm 1959, những cung đường nhỏ hẹp nối liền hai thị trấn bám cheo leo trên sườn đồi. Đây đích thực là cung đường dành cho những người yêu thích cảm giác mạo hiểm. Con đường dài hun hút hết lên cao lại đi xuống, xoắn ốc và đôi lúc như nhảy vọt giữa lưng đồi. 
Lên tới đỉnh đèo Mã Pí Lèng, một trong tứ đại đỉnh đèo huyền thoại của Việt Nam, tầm mắt của tôi bắt chọn khung cảnh sông núi vô cùng ngoạn mục của nơi đây. Từ trên cao nhìn xuống, dòng sông Nho Quế giống như một con rắn dài màu vàng nâu nằm uống lượn dưới chân những ngọn đồi cao đồ sộ. 
 
 
Sau khi dừng chân nghỉ ngơi và thưởng cho mình một cốc cà phê tại thị trấn Mèo Vạc, tôi lên xe và tiếp tục với hành trình trở lại thành phố Hà Giang. Dọc đường tôi đi qua nhiều làng nhỏ và cả những ngôi nhà to hơn, nhà sàn có kiến trúc độc lạ nằm e ấp bên sườn đồi. Cảnh quan thiên nhiên thơ mộng thực sự làm tôi rung động. Nơi đây chủ yếu là người H'mông sinh sống. Hành trình của tôi kết thúc khi tôi lái xe về tới thành phố Hà Giang. Điều tuyệt vời nhất còn đọng lại trong tôi sau chuyến đi đó chính là cảnh vật, thiên nhiên nhiên đẹp mê hồn cũng như lối sống thân tình, cởi mở của người dân nơi đây. Nhất định tôi sẽ trở lại Hà Giang vào một ngày không xa

(Nguồn: Sưu tầm)
Tin tức khác
Quảng cáo trang tin tức - 1
Kinh nghiệm & Mẹo du lịch
Quảng cáo trang tin tức - 2
Share on Google Plus
Share on Facebook
Trụ sở chính Hà Nội:
- Email: info@tftravel.com.vn
Chi nhánh Hồ Chí Minh:
- Email: tfsaigon@tftravel.com.vn